Việc Làm Khách Sạn

Ngày ấy và bây giờ...

Thảo luận trong 'Tâm sự - Chia sẻ'

Chia sẻ trang này

  1. baochaobuoisang
    Offline

    baochaobuoisang Chổi cùn

    Tham gia ngày:
    26/4/13
    Bài viết:
    0
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Hôm nay 07:57 AM
    Chia tay rồi, giờ còn đâu những lời yêu thương ngọt ngào, còn đâu sự quan tâm chăm sóc người ta dành cho tôi nữa...
    Ngày này năm trước, có một chuyện mà tôi chẳng thể quên. Hôm đó tôi vui lắm! Vui vì gặp được một người mà đã bao lâu tôi muốn găp, vui vì có người ngồi nói chuyện với tôi khi tôi vừa trải qua một nỗi buồn... Ngày này hôm nay, tôi ngồi và nhớ lại mọi chuyện của một năm trước... mới chỉ có một năm thôi mà cũng đã có biết bao điều thay đổi.
    Ngày ấy...
    Tôi vừa chia tay mối tình đầu của mình. Tôi thường nghe mọi người nói về cảm giác đau nhói ở trong tim nhưng chưa bao giờ tôi biết cảm giác nó như thế nào. Bây giờ tôi đã cảm nhận được nó. Đau! Đau lắm! Cái cảm giác ấy nó xuất hiện mỗi khi tôi nhớ đến cậu ấy, nhớ đến kỉ niệm của hai đứa trong hơn một năm qua.
    Thời gian hai đứa yêu nhau không phải là dài nhưng cũng không phải là ngắn. Nó đủ để tạo cho người ta biết bao nhiêu kỉ niệm để mỗi khi nhớ đến lại thấy chạnh lòng. Một tuần chia tay tôi buồn lắm. Cô đơn, hẫng hụt và cảm thấy thiếu một điều gì đó. Mỗi sớm thức dậy, mỗi buổi tối đi ngủ hay khi mệt, khi ốm, khi buồn và ngay cả lúc vui, chưa mở điện thoại ra tôi cũng biết có một tin nhắn của cậu ấy cho tôi, những tin nhắn ngọt ngào đầy tình cảm.
    Chia tay rồi, giờ còn đâu những lời yêu thương ngọt ngào, còn đâu sự quan tâm chăm sóc người ta dành cho tôi nữa. Bây giờ chỉ có nhưng tin nhắn hỏi han, an ủi của bạn bè. Tôi chợt nhận ra rằng: bao lâu nay, vì chìm đắm trong sự ngọt ngào của tình yêu ấy, tôi đã không còn quan tâm nhiều đến những người bạn ấy, tại sao bây giờ tôi mới nhận ra?
    Một tuần sau ngày chia tay, tôi thấy thời gian dài lê thê. Lúc nào cũng tươi cười, nhí nhảnh nhưng càng cố như thế tôi càng thấy buồn, thấy khó chịu lắm! Ra ngoài, có nhiều người nói chuyện cùng thì không sao, cứ về đến nhà, một mình trong phòng tôi lại phải đối mặt với nỗi buồn ấy.
    Ngồi một mình, tôi tự nhìn nhận lại tình yêu của hai đứa và cảm thấy hai đứa chẳng hề hợp nhau, có đi tiếp thì cũng không đến đâu cả... nhưng có ai biết được tôi phải khó khăn thế nào để vượt qua nó, mọi người đều nghĩ tôi đã quên đươc rồi, quên rất nhanh... nhưng chuyện tình cảm đâu dễ quên như thế chứ!
    Ngày xưa yêu nhau, tối nào tôi cũng online để hai đứa nói chuyện với nhau. Bây giờ tôi online, nhìn nick của cậu ấy tôi nhớ, nhớ lắm!... Nhớ nhưng không nhắn đi một cái tin nào hết. Vì tôi biết chỉ cần mình mềm lòng như thế là hai đứa rất có thể lại quay lại với nhau và tôi đã quá mệt mỏi với chuyện đó rồi. Vậy là tôi tìm những người khác để nói chuyện cùng, để chia sẻ. Bạn bè thì nhiều lắm, bao nhiêu người góp ý, bao nhiêu lời động viên lại càng làm tôi thấy nguôi ngoai với nỗi buồn...
    Trong số những người nói chuyện với tôi, có anh. Tôi với anh quen nhau qua chat, chỉ nói chuyện mà chưa một lần gặp mặt nhưng từ trước tới giờ tôi vẫn coi anh như một người anh trai. Chẳng hiểu vì sao nói chuyện với anh tôi lại thấy vui, thấy nhẹ nhàng như thế. Không phải người quen, không phải bạn bè thân vậy mà tôi vẫn tâm sự, vẫn kể tất cả những nỗi buồn của tôi cho anh nhiều hơn những người khác. Tối nào chúng tôi cũng nói chuyện với anh đến khuya mới đi ngủ.
    Cứ mỗi lần nói chuyện với anh xong, tôi lại thấy vui hơn một chút. Sau đó tôi và anh hẹn gặp nhau. Chúng tôi gặp nhau vào một buổi chiều sau khi tôi tan học. Anh đến đón tôi và khi đang chờ anh đến, tôi tưởng tượng xem anh chàng này như thế nào và mỗi khi có xe máy nào đi qua hay dừng lại, tôi đều nghĩ là anh.
    Chờ một lúc thì anh gọi cho tôi, lúc đó tôi nhìn thấy anh. Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh là: hiền, rất hiền. Tôi không nghĩ là tôi với anh lại có thể quen nhau nhanh đến như thế! Bình thường gặp một người con trai nào đó, tôi cũng thấy không được tự nhiên và thoải mái, vậy mà sau hôm đó tôi và anh hay nói chuyện hơn và cũng đi chơi nhiều hơn.
    Gặp anh rồi đi chơi, nói chuyện với anh, nỗi buồn dần dần chẳng chịu làm bạn với tôi nữa. Hai chúng tôi đi chơi, nói chuyện với nhau rất vui... Anh nhờ tôi làm bà mối cho anh và tôi đã rất nhiệt tình khi tìm cho anh một cô bạn gái tốt.
    Và bây giờ...
    Anh đã có người yêu, không phải là cô bạn nào của tôi cả. Có người yêu nhưng anh vẫn đưa tôi đi chơi, vẫn ngồi nói chuyện với tôi và vẫn chia sẻ cùng tôi những niềm vui, nỗi buồn... Còn tôi, sau một năm nhìn lại về tình yêu đầu, tôi chỉ còn coi nó là những kỉ niệm đẹp, những kỉ niệm không bao giờ quên nhưng không còn vương vấn... vì tôi biết, bây giờ tôi đang rất hạnh phúc bên người mình yêu!
    Ngày ấy và bây giờ... - Tin tuc online | Chào buổi sáng | Chaobuoisang.net
     

Chia sẻ trang này