Tổng hợp việc làm nhà hàng khách sạn mới nhất

Tích trữ túi nilon gây "náo" trong gia đình

Thảo luận trong 'Làm đẹp ngôi nhà bạn'

Chia sẻ trang này

  1. pickernylon
    Offline

    pickernylon Chổi cùn

    Tham gia ngày:
    11/9/15
    Bài viết:
    13
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    Chiếc túi nilong nhỏ xinh tiện ích đôi khi lại gây chuyện cười khi không dùng đúng cách có thể gây “náo” trong nhà.

    Phong trào tích trữ nilong sử dụng lại

    Những tác hại của túi nilong, bao bì nilong ảnh hưởng đến môi trường rất lớn: không tự phẩn hủy, thời gian phân hủy kéo dài những hơn 20 năm, ảnh hưởng đến môi trường đất, nước,… nếu đốt những chất này thì khí độc bay ra rất ảnh hưởng đến môi trường không khí. Tuy nhiên những lợi ích của chiếc túi nilong giá rẻ, nhỏ tiện dụng này thì không thể chối cãi và con người vẫn ưa thích sử dụng túi nilông. Nhưng với nỗ lực của của nhà nước, phát động phong trào nói không với túi nilong, hành động vì môi trường xanh sạch đẹp, đã có rất nhiều người đứng lên hưởng ứng. Với những bà nội chợ, túi nilong như một người song hành trong mỗi lần đi chợ: mua thịt, mua rau, đồ ăn vặt cho con,… không thể không dùng những chiếc túi nilon tiện dụng này. Những họ vẫn hưởng ứng phong trào với cách riêng của họ. Khi đi mua sắm, họ có dùng túi nilong, nhưng không hề vất đi mà rửa sạch và cất đi sử dụng lại nhiều lần. Rất ủng hộ với những ý tưởng vừa tiết kiệm vừa bảo vệ môi trường của các bà mẹ.

    Chị Nguyễn Thanh Huyền (Kim Ngưu –Hà Nội) cho biết, gia đình chị có sử dụng 2 chiếc túi nilon lớn để chứa túi nilon sử dụng tích trữ sau: một túi để chứa nilon sạch, một túi đựng những chiếc túi nilon bẩn. Túi sạch hay dùng để chứa đồ, bao bọc thực phẩm còn túi bẩn để đặt vào thùng đựng rác. Với nhiều bà nội trợ, những chiếc túi nilon quai xách đựng hàng trong siêu thị (túi nilon đi siêu thị) là chiến lợi phẩm lớn vì túi rất to, đựng đồ rất bền.

    Chị Huyền đã khẳng định tâm quan trọng của nó: “ Nếu không có túi nilong tôi cũng không biết phải chăm sóc chồng con ra sao khi gói đồ ăn trưa cho chồng, túi đựng quần áo cho con đi học,… thùng rác rất bẩn và bừa bội khi không có túi nilong lồng bên trong.

    Không chỉ riêng chị Huyền mà rất nhiều bà nội trợ khác cũng thích tích trữ nilon như một thói quen.


    Bi hài về câu chuyện tích trữ túi nilong

    Đôi khi không thể hiểu được sự tính toán của phụ nữ. Họ có thể bỏ ra mấy trăm nghìn mùa một chiếc áo đẹp, mai đi ăn quán này ngày kia đi uống chỗ khác, nhưng lại vẫn thích tích trữ, cóp nhặt, dành dụm những thứ lặt vặt như túi nilong!

    Chị Thanh Trà (Khâm Thiên, Hà Nội) là người có sở thích gom nhặt và tích trữ túi nilon như thế. Mỗi lần đi chợ chị đều cố gắng lấy được càng nhiều túi nilon về nhà càng tốt. Như người ta, mua một mớ rau, một quả chanh, hai quả ớt thì bỏ chung vào một túi là được rồi, nhưng chị Trà thì rau đựng vào một túi, xin thêm túi nữa đựng quả chanh, xin thêm túi nữa đựng quả ớt, và xin thêm một túi nữa để đựng tất cả các túi trên....

    Và thành quả là cái tủ ở góc bếp nhà Thanh Trà được nhét đầy túi nilon, chật ních 3 ngăn kéo từ to đến nhỏ. Khi được hỏi là chị gom túi lại làm gì thì chị ấy tưng tửng: "Để đựng rác, đựng đồ, thiếu gì thứ đựng! Mua một cân túi nilon này ở chợ là mấy chục nghìn đấy? Rồi sẽ có lúc những cái túi này phát huy giá trị".
    Nhiều bà nội trợ mang chiến lợi phẩm về nhà là tỉ mẩn phân loại, rũ thậm chí giặt qua cho thơm tho.

    Giá trị đâu chưa thấy, chỉ nhớ lần ấy, vào dịp cúng cô hồn rằm tháng bẩy, mấy nhà quanh đấy tổ chức sắp cơm ở nhà chị. Nhiều món ăn rất ngon, nhưng lúc ăn, ai cũng phải nhăn mặt, chun chun mũi, rồi cuối cùng một người kết luận: "Có mùi!".

    Vậy là tất cả lập tức hít hà từng món một để kiểm tra, nhưng không ai phát hiện được gì, bởi mùi hôi không phải phát ra từ thức ăn, nhà vệ sinh cũng đóng kín cửa rồi, không thể bốc mùi ra ngoài được.

    Chẳng ai bảo ai, mọi người đồng loạt buông bát đũa rồi chui vào từng ngóc tủ, ngách bàn, bò cả vào gầm giường, xó chạn để hít, để lùng, nhưng vẫn không thấy! Chỉ đến khi cô Loan - hàng xóm nhà chị Trà mở cái ngăn tủ tích trữ túi nilon ra thì mọi người mới vỡ lẽ rằng, cái mùi hôi thối ấy là của một miếng thịt để lâu ngày lưu cữu, còn sót trong túi nilon, chị Trà không biết nên cứ vo tròn cả mớ rồi nhét vào đó!.


    Trường hợp của chị Trúc (Xã Đàn, Hà Nội) lại khác, chị sắp xếp hệ thống túi trong các ngăn tủ rất quy củ và có phân loại đàng hoàng: ngăn trên cùng là túi loại nhỏ và mỏng, tích cóp được từ những lần mua đậu, mua dưa cà, mua thịt; ngăn thứ hai gồm những túi loại to hơn, là chiến lợi phẩm từ những hôm mua gạo, mua rau muống; ngăn cuối cùng là loại túi dày, to và lịch sự nhất, có được từ những dịp mua quần áo, giầy dép, mỹ phẩm ngoài shop, trong siêu thị.

    Đương nhiên, đã phân loại như vậy tức là mục đích sử dụng cũng đã được quy định riêng cho từng loại. Chị Trúc kể rằng, hôm ấy, con bé nhà chị ị đùn ra bỉm. Chị cởi bỉm của con ra rồi bảo chồng lấy túi nilon gói kín lại, vứt vào thùng rác. Thế nhưng vừa nhìn thấy chồng cầm cái túi, chị đã gào lên: "Trời ạ! Cái túi to, đẹp và lịch sự thế kia mà anh lấy để gói bỉm sao? Lấy cái loại túi mỏng nhất, nhỏ nhất, ở ngăn trên cùng ấy!".

    Từ đó, mỗi lần được vợ sai đi lấy túi gói cái gì là anh Toán - chồng chị lại đứng ngẫm nghĩ một lúc, anh bảo: "Cũng đau đầu ra phết đấy, luôn phải 'căng' các giác quan ra để tính xem nên lấy loại túi nào cho phù hợp".


    Rồi lại nói đến trường hợp của chị Tú Chi (Định Công, Hà Nội), ngày sinh nhật con chị, họ hàng, bạn bè tụ tập kéo qua nhà chị ăn bánh ga-tô mừng. Bà ngoại bé cũng đến dự, nhưng vì nhà xa nên bà chỉ ngồi chơi một lát rồi chào mọi người để về trước nghỉ ngơi. Chị Chi lúc tối có mua một cân giò ngon để cả nhà ăn cơm, còn thừa hơn nửa nên chị biếu bà luôn. Chị quay sang bảo chồng: "Anh lấy cái túi nilon, gói giò lại để bà mang về nhé".

    Thế nhưng vừa nhìn thấy con rể cầm cái túi, mẹ vợ đã gào lên: "Trời ạ! Con ơi là con! Cái túi to, đẹp và lịch sự thế kia mà con lấy để gói giò sao? Lấy cái túi mỏng mỏng, bé bé, xấu xấu là được rồi!. Phải biết tiết kiệm chứ?".

    Chị Chi thấy vậy thì cũng thêm lời: "Con dặn anh ý bao nhiêu lần rồi đấy mẹ ạ. Chỉ còn thiếu nước là ghi hẳn lên giấy để anh ấy đọc thôi".

    Sau lần ấy, anh Lâm - chồng chị Chi đã nghĩ ra một cách. Ấy là mỗi lần vợ bảo lấy túi gói cái gì, thì anh ấy lấy tất cả các loại túi, từ to đến nhỏ, từ xấu đến đẹp, đưa ra trước mặt vợ. Vợ chọn loại nào thì chọn, còn đâu anh lại đem cất vào tủ....
     

Chia sẻ trang này